Tản văn
-
Con đường đời, không quay lại
Tác giả: Lưu Dung Trung Quốc Có một nữ sinh mà đã hơn một năm tôi không gặp, bỗng đến tìm đến tôi, nhờ tôi khuyên đôi lời với người yêu cô ấy. Tôi không dám tin, liền hỏi: “Em nhờ thầy làm thuyết khách đi tìm bạn trai em à? Chẳng phải cậu ấy từ trước đến nay đều chiều theo ý em cả hay sao? “ Cô nữ sinh cứ gật đầu: “Đúng ạ, đúng ạ.” Tôi có
-
Em phải sống
Em không thể chết được. Bây giờ là lúc em cần phải mạnh lên mà bước tới. Nỗi tuyệt vọng có thể khiến cho ta muốn bỏ cuộc, không tiếp tục cuộc sống này nữa. Khát vọng muốn chết, cũng là ao ước được chấm dứt khổ đau. Nhưng cái chết không làm cho khổ đau dừng lại. Ta chết đi, khổ đau vẫn có thể tiếp tục ở nơi những người khác. Con đường duy nhất để chấm dứt
-
NGƯỜI MẸ ĐIÊN (phần 2)
Tác giả Lưu Hằng Tích (Trung Quốc) > Người mẹ điên phần 1 (Tiếp theo và hết) Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, theo đà bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động giữ mẹ ở lại, còn tôi lại bực
-
NGƯỜI MẸ ĐIÊN (Phần một)
Tác giả: Vương Hằng Tích – (Trung Quốc) Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, một số đàn ông trong làng thường quanh quẩn cô, còn đàn bà đi ngang qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi “Cút cho xa!”. Thế








