Chùm thơ
-
THẦY ƠI!
Thầy ơi! Thầy ơi! Thầy ơi! Người là ánh sáng cuộc đời của em Nhớ từng buổi học tối nhem Thầy không quảng nhọc dạy kèm chúng em Thầy bảo “Gần mực thì đen Gần đèn thì sáng” các em ghi lòng Thầy hay la, dạy cả phòng im re Mỗi lời ý nghĩa sâu xa Em chưa hiểu hết đã xa mái trường Bao năm đầy ấp tình thương Tình thương bè bạn, tình thương thầy trò Hè về
-
Chùm thơ ÁO TRẮNG – Phạm Ngọc Thái
THỜI ÁO TRẮNG Trả lại cho anh một thời áo trắng Em đi rồi, mai thành phố cô đơn!… Những bông hoa mùa xuân thôi không nở Đi dưới bóng điện đêm lòng sẽ rất buồn. Ôi, yêu dấu cái thời còn cắp sách Mắt em cười mùa thu xanh lên! Những buổi chúng mình tìm ánh trăng để học Tà áo trắng động vào…khe khẽ nát tim anh! Trả lại cho anh một thời áo trắng Đã đi qua
-
Tặng cô
Cô giáo của em Dáng người cao cao Miệng cô đỏ thắm Rất hay mỉm cười Cô rất yêu đời Và luôn vui vẻ Yêu quý học sinh Cô dạy chúng em Từng li từng tí Từng bài toán khó Từng bài văn hay. Cô dạy chúng em Vào nền nếp sống Kể cho chúng em Những tấm gương tốt Những câu chuyện vui. Làm cho chúng em Càng thêm hứng thú Hăng hái phát biểu Học
-
Con với thầy
Phạm Minh Dũng Con với thầy Người dưng nước lã Con với thầy Khác nhau thế hệ Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình Mười mấy ngàn ngày không gặp lại Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình Vẫn theo tôi những lời động viên Mỗi khi tôi lầm lỡ Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở Mỗi khi tôi tìm được vinh quang… Qua buồn vui, qua những thăng trầm Câu
-
Cô giáo em
Em yêu cô giáo của em Yêu những lúc cô dạy học Những lời dạy thật ấm áp Đưa chúng em bước vào đời Đưa chúng em lớn thành người. Em yêu cô giáo của em Yêu những lần cô chỉ dẫn Về bài tóan, về lời văn. Hai bàn tay cô chai sần Mà vẫn cầm viên phấn trắng Giảng bài cho đám trò nhỏ. Mái tóc cô đã điểm bạc Khuôn mặt đã có nếp
-
Một số bài thơ trong tập thơ: “Gửi nhớ gửi thương”
Tác giả: TS. Hồ Bá Thâm TÌNH EM Có một chút phù sa Có vài tiếng chim hót Có mấy lá cỏ xanh Một cánh hồng, cánh huệ Một ít mây như tóc bay Một ít ớt cay Một ít rượu say… Có ánh sao Và một ít nắng mai rực rỡ Một ít gió đông Và lửa! Tất cả trộn hòa vào Làm thành tình em có phải? Ôi một người Đến vói một người Mà đến được một
-
Chùm thơ GỬI VỀ NƠI EM HÀ NỘI
Ts. Hồ Bá Thâm (Ảnh minh họa) HÁT VỀ NƠI EM, HÀ NỘI Ta lại hát về Hà Nội Hát về nơi em Hát về mùa thu mới Nắng heo vàng trái bưởi sân ga Chiều Hồ Tây mây gió la đà Đêm Hồ Gươm ta đi tìm thi tứ Cầu Giấy điện hồng trang lịch sử Nhị bước Ba Đình Vầng Trăng Thu trong Lăng Còn nghe Khâm Thiên tháng Chạp rét căm căm B52 rải thảm…. Hà
-
Những phút xao lòng
(Minh họa: Ngọc Diệp) Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu (Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ) Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không có được Cô ấy không nói ra
-
Đôi dép
Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng viết thành thơ Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao Cùng chia sẻ sức người đời
-
Tình yêu cũng có lúc chết
Anh thường dạy em sống phải biết trên dưới, tình nghĩa… Nhưng sao anh có thể nặng lời với một người lái xe ôm vì ông ta không biết đường? Anh yêu em, khi em còn chưa đủ 20 lần ăn Tết… Anh yêu em, khi anh lớn hơn em hơn 12 con giáp… Anh yêu em, khi em còn đang nghi ngờ rằng tình yêu không có thật… Anh yêu em, khi em vừa bị người anh rể lợi
-
TIẾNG HÁT ĐỜI THƯỜNG
Tặng vợ Trong một phố nghèo có người vợ trẻ Vẫn đón con đi – về… như thường lệ, Vóc em thanh cũng thể mùa xuân Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen. Ngôi nhà nhỏ bên đền Gốc đa, quán báo Nơi ngày xưa ai bán chiếu gon (1) Đêm hồ nước trăng soi Chiều lá me, lá sấu Cung thành xưa dấu đại bác còn. (2) Ôi quê hương! Cái phố nhỏ cứ mưa là lầy
-
CÓ MỘT KHOẢNG TRỜI
Có một khoảng trời để thương để nhớ Là khoảng trời ở đó có em! Những bóng cây in trên đường phố thân quen Đêm đêm chiếc lá nhớ lại bay về , xào xạc. Có một khoảng trời không ai thấy được Dẫu đêm nào chớp cũng loè lên Có ánh chớp không kéo theo tiếng sét Mà rung ngân, rung ngân trong tim… Khoảng trời gió thổi xót đêm Hoá sắc cầu vồng nối hai miền thương nhớ
-
ĐÊM NAY TRỜI LẠI KHÔNG MƯA
Trời không mưa áo em đâu có ướt Chỉ ướt lòng em: cô gái nhỏ của anh! Em ngả vào anh mà hình như có khóc… Tiếng con tim thật rõ bên mình. Mùa thu đã qua ta nghe lá rụng Buổi cuối cùng em đến để chia tay Ngày mai em lấy chồng phải xa vĩnh viễn Chẳng sao mà, trời có mưa đâu, em ơi? Kìa không mưa mà áo anh lại ướt, Mùa thu đi… sao nắm
-
EM ƠI! THÀNH PHỐ LẠI MƯA
Nghe không em lại mưa lên phố! Bao năm rồi chiều ấy cũng mưa rơi… Gió se sắt đưa anh vào nỗi nhớ Mối tình thời thiếu nữ xa xôi. Thưở xưa ấy , em ơi! Như hoa nở Say như mơ và mộng như thơ, Anh đã gặp em những tháng năm cát bụi… Khi trái tim yêu trong cõi vắng vật vờ. Thành phố lại mưa… Có nghe không em? Con chim trời, cá nước Khúc nhạc chiều
-
THÀNH PHỐ MƯA RƠI
Em hãy gảy bản tình lên chút nữa Và có nghe trong thành phố mưa rơi? Hãy đắm làn hoa thơm trinh nữ Dòng suối tinh mai khoả tắm chân trời. Gió ru khẽ mơn man cây trước cửa Chúng dập dìu tựa thể đang yêu! Trong tình ấy… gió cây đều ướt cả Đầm đìa muông dại biết bao nhiêu. Em hãy thả mảnh hồn con bướm trắng Mà phiêu diêu quên thực tại nhọc nhằn, Ở giữa lưng
-
Xin Lỗi Bạn Thân
Ta là người có lỗi Ta viết một bài thơ một bài thơ của xin lỗi một câu cảm thán đủ để hiểu những trách hờn một ánh mắt lườm đủ để biết ai đó giận mình nhiều hơn ta viết một bài văn một bài văn của xin lỗi một câu đủ để nói dù cho là muộn màng một thân bài đầy đủ để biết ai đó thật lòng biết lỗi ta làm một cái thiệp một cái
-
Xin lỗi,bạn của tôi
Một đêm thức trắng, nghĩ bâng quơ, Nhớ đến năm xưa lúc dại khờ, Xin lỗi bạn ơi,tôi có lỗi, Thật tình chẳng muốn chuyện vậy đâu! Nhớ lại thuở xưa mình thơ dại Trẻ người non dạ mới làm sai Chỉ vì nông nỗi,gây cho cố, Thành thử bây giờ …chuốc…khổ đau… Tôi nhớ ngày xưa thân nhau lắm, Đi đâu cũng có bạn và tôi Ngậm ngùi mình tôi ngồi nhớ lại, Nơi xa,chắc hẳn…bạn…quên… rồi… Có lẽ
-
Mùa hiến chương nhớ mẹ
Ảnh Ngoisao.net Ngay từ thuở sách đèn thơ dại Theo học đòi chữ nghĩa văn chương Con đã mơ một giấc mơ thường Mai khôn lớn sẽ làm ông giáo! Thương mẹ một đời nắng mưa tần tảo Vai gầy gánh nặng nuôi con Nào quản chi thân xác mỏi mòn Mẹ chỉ muốn con mình no ấm Mẹ chỉ mong con mình chẩm hẩm Học hành thi cử giỏi giang thôi Mẹ hiền ơi, mơ ước vỡ tan rồi
-
Bài thơ đầu em viết riêng tặng anh
Bài thơ đầu em viết bằng nụ hôn/Trên chiếc giỏ xe nơi tâm hồn trú ngụ/Gió mùa thu khẽ khàng lay giấc ngủ/Một thiên đường tuyết trắng thuở xa xưa… Có một bài thơ chưa bao giờ được viết Là bài thơ đầu em viết tặng riêng anh Nét mực xanh còn đong đầy trong nỗi nhớ Luyến tiếc dại khờ phố cũ hóa rêu xanh Có một bài thơ chưa bao giờ được viết Là nụ cười xanh biếc
-
Danh ngôn hay về Phụ nữ
1/ Khi bất ngờ hỏi một cô gái xin anh hãy nhớ: câu trả lời đầu tiên là chính sử, còn câu thứ hai là tiểu thuyết. Tống ái Linh 2/ Phụ nữ chỉ đẹp thật sự khi nào họ đẹp cho một người đàn ông nào đó. Michel Deon 3/ Khi mặt đối mặt, người phụ nữ nói to với người đàn ông nàng dửng dưng, nói khẽ khàng với người nàng bắt đầu yêu và giữ yên lặng
-
Đợi anh về !
Đây là bài thơ rất hay của nhà thơ Xô Viết Xi-Mô-Nốp, đã được nhà thơ Tố Hữu dịch ra tiếngViệt (năm 1947) thông qua một bản dịch bằng tiếng Pháp. Bản dịch của Tố Hữu khá hay, và đã đi vào tâm hồn của biết bao người Việt Nam … Tuy nhiên tình cờ chúng tôi có được bài thơ này dưới dạng nguyên bản tiếng Nga, vì lòng yêu thích thơ và tiếng Nga tôi thử dịch lại.
-
Giờ Học Cuối
Sân trường giờ học cuối Cây phượng nở ngàn môi Bao la nhìn mây trắng Cháy rực trong men đời Nôn nao giờ học cuối Thầy kể chuyện văn thơ Trò chép lời lưu niệm Khúc khích cười trong mơ Sân trường tung giấy vụn Bàn ghế viết chia tay Chú lao công quét rác Cầm chổi rượt giấy bay Ông thầy già đi tới Nhìn lớp học đăm chiêu Phút suy tư tuổi đỏ Giờ tóc đã ban chiều















