Chùm thơ
-
Chùm thơ buồn nhớ – Phạm Ngọc Thái
DƯỚI HÀNG SẤU ĐÊM & CON PHỐ NHỎ Phố vẫn phố, hàng sấu xưa rụng lá Ngỡ yên rồi còn lạc bước canh khuya Nên câu thơ anh theo đông về vội vã Tình của đôi ta dòng sông chảy man mê… Đêm đã lạnh vầng trăng còn thao thức Trăng bay trên trời, anh cứ thương em Xưa mộng nguyệt này, nay sao thấy khác! Gió nhắc thầm thì… em có nhớ không? Em ngủ bên chồng. Thôi, cũng đừng tiếc
-
Chùm thơ xuân 2012 – Phạm Ngọc Thái
ĐÊM GIAO THỪA ANH VIẾT CHO EM Ở trong Sàigòn có lạnh không? Đêm giao thừa, em ơi! Trời chuyển rét Nghe hàng đêm lá cây xào xạc Đón xuân về anh thảo bút viết cho em. Vẫn là cô áo trắng xinh xinh Chắc đêm nay em quên anh rồi nhỉ? Dù như thế lòng anh vẫn nhớ Gửi nụ hôn lên trời cho gió mang đi! Trăng chẳng thấy đâu, chỉ những mây che Phố trong em, phố nơi
-
Chùm thơ xuân – Phạm Ngọc Thái
KHÚC XUÂN TUỔI SÁU TƯ Ta đi trong xuân đời ta và xuân ngoài vũ trụ Nơi cát bụi cuộc đời hoa những nở đầy hương Sáu tư tuổi già chưa nhỉ? Qua bể khổ trầm luân đã hé cửa thiên đường… Ta vừa sống giữa đất trời vừa nhập thân trong màn kịch Thông minh không kém đời mà lại vào vai kẻ điếc, câm Cứ giả bộ hề tuồng cho dễ sống Nuốt nước mắt mình đi như
-
Chùm thơ tình trong mây – Phạm Ngọc Thái
MÂY BAY GIÓ THOẢNG Sóng cứ vỗ ngày đêm xô bờ cát Tình mây trôi…toàn mộng em ơi! Bao nụ hôn anh vương vãi trong trời đất Để bây giờ thành kẻ mồ côi. Tuổi trẻ đi qua – chiều về, tuy hoàng hôn vẫn đẹp Ta luôn nghĩ tới em trên mọi nẻo đường đời Người thiếu nữ tận khung trời xa thẳm Quá xa rồi, chỉ còn bóng mà thôi. Bóng em vờn như mây bay, gió thoảng Ta chẳng bao giờ nắm được gió và
-
Thơ tình thời con gái – Phạm Ngọc Thái
MÁI TÓC CON GÁI Mái tóc phố màu mây Xõa ngang đời con gái Em đi lấy chồng rồi Lòng anh buồn biết mấy. Hàng phố người có thấy Những vòm cây đứng thầm Chiều hoàng hôn cũng vậy Gió như là để tang. Đây bông hoa yêu thương Ta ủ vào nỗi nhớ Em đã không còn nữa Chỉ có sao trên trời. Vầng trăng khuyết, em ơi! Giống đời anh cô độc Sáng ngày treo tưởng chết
-
Chùm thơ mùa đông – Phạm Ngọc Thái
LẠC GIỮA MÙA ĐÔNG Phố không vắng mà tình anh vắng Giọt thơ rơi xuống tận đáy lòng Gió du đãng leo cành du đãng Anh vẩn vơ hoài lạc giữa mùa đông… Thành phố quay cuồng cơn lốc sống Cả bọn kéo nhau cuộc nhậu nhoẹt bốc đồng, Lời quan trọng của mấy ông văn thơ đầu dê, chả chó… Anh chẳng buồn đâu chỉ nhớ em! Cô gái trẻ nhà bên nên thơ quá Nhìn cô ta
-
Chùm thơ tình mùa thu – Phạm Ngọc Thái
KÍ ỨC MÙA THU Mùa thu khuấy lên bao kí ức Xác thời gian trôi trên tóc em Em đi trong trăng mùa thu thổi gió Lá vàng rơi mênh mông Em đi qua mùa thu không gian Trăng mặc đồi con gái Nhớ đến lâu cái hương con gái Nó thơm say và rất nhẹ nhàng. Đường dạo ấy trên đồi trăng sáng Đêm chia tay em dúi cả vào anh Để bóng lạc suốt đêm ngoài phố Mây
-
Chùm thơ trăng – Phạm Ngọc Thái
ĐÊM TRĂNG HÈ Đêm trăng sáng nhớ bạn làng Ở mái nhà buông lẩn khói sương Lá tre rụng đầy theo lối ngõ Cảnh khuya đang xào xạc quanh thôn. Người đứng trong trăng không buồn quá Bóng đa chùa nghe gió khẽ reo reo… Không còn nhớ cả hoàng hôn tím, đỏ Hứng từng dòng nguyệt rỏ – uống cô liêu! Trăng, trăng sáng và bạn làng nơi thôn dã Vỡ xác hè, tuế tuế trăng!… Phạm Ngọc
-
Thơ vui tặng mẹ vợ
Nếu “Mẹ của anh” – Xuân Quỳnh “Chắt chiu từ những ngày xưa – Mẹ sinh anh để bây giờ cho em” thì với Trần Đăng Khoa “Mẹ trao thiên thần của mẹ – Cho một chàng trai nghèo nàn – Thế là con thành ông chủ – Bỗng nhiên giàu nhất thế gian…”. Các bạn thân mến! Xin được ngàn lần cám ơn mẹ của chúng ta. Mẹ của anh và Mẹ của em. Xin cám ơn hai Nhà
-
THẦY ƠI!
Thầy ơi! Thầy ơi! Thầy ơi! Người là ánh sáng cuộc đời của em Nhớ từng buổi học tối nhem Thầy không quảng nhọc dạy kèm chúng em Thầy bảo “Gần mực thì đen Gần đèn thì sáng” các em ghi lòng Thầy hay la, dạy cả phòng im re Mỗi lời ý nghĩa sâu xa Em chưa hiểu hết đã xa mái trường Bao năm đầy ấp tình thương Advertisement Tình thương bè bạn, tình thương thầy trò Hè
-
Chùm thơ ÁO TRẮNG – Phạm Ngọc Thái
THỜI ÁO TRẮNG Trả lại cho anh một thời áo trắng Em đi rồi, mai thành phố cô đơn!… Những bông hoa mùa xuân thôi không nở Đi dưới bóng điện đêm lòng sẽ rất buồn. Ôi, yêu dấu cái thời còn cắp sách Mắt em cười mùa thu xanh lên! Những buổi chúng mình tìm ánh trăng để học Tà áo trắng động vào…khe khẽ nát tim anh! Trả lại cho anh một thời áo trắng Đã đi qua
-
Tặng cô
Cô giáo của em Dáng người cao cao Miệng cô đỏ thắm Rất hay mỉm cười Cô rất yêu đời Và luôn vui vẻ Yêu quý học sinh Cô dạy chúng em Từng li từng tí Từng bài toán khó Từng bài văn hay. Cô dạy chúng em Vào nền nếp sống Kể cho chúng em Những tấm gương tốt Advertisement Những câu chuyện vui. Làm cho chúng em Càng thêm hứng thú Hăng hái phát biểu
-
Con với thầy
Phạm Minh Dũng Con với thầy Người dưng nước lã Con với thầy Khác nhau thế hệ Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình Mười mấy ngàn ngày không gặp lại Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình Advertisement Vẫn theo tôi những lời động viên Mỗi khi tôi lầm lỡ Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở Mỗi khi tôi tìm được vinh quang… Qua buồn vui, qua những thăng trầm
-
Cô giáo em
Em yêu cô giáo của em Yêu những lúc cô dạy học Những lời dạy thật ấm áp Đưa chúng em bước vào đời Đưa chúng em lớn thành người. Em yêu cô giáo của em Yêu những lần cô chỉ dẫn Về bài tóan, về lời văn. Hai bàn tay cô chai sần Mà vẫn cầm viên phấn trắng Giảng bài cho đám trò nhỏ. Mái tóc cô đã điểm bạc Advertisement Khuôn mặt đã có
-
Một số bài thơ trong tập thơ: “Gửi nhớ gửi thương”
Tác giả: TS. Hồ Bá Thâm TÌNH EM Có một chút phù sa Có vài tiếng chim hót Có mấy lá cỏ xanh Một cánh hồng, cánh huệ Một ít mây như tóc bay Một ít ớt cay Một ít rượu say… Có ánh sao Và một ít nắng mai rực rỡ Một ít gió đông Và lửa! Tất cả trộn hòa vào Làm thành tình em có phải? Ôi một người Đến vói một người Mà đến được một
-
Chùm thơ GỬI VỀ NƠI EM HÀ NỘI
Ts. Hồ Bá Thâm (Ảnh minh họa) HÁT VỀ NƠI EM, HÀ NỘI Ta lại hát về Hà Nội Hát về nơi em Hát về mùa thu mới Nắng heo vàng trái bưởi sân ga Chiều Hồ Tây mây gió la đà Đêm Hồ Gươm ta đi tìm thi tứ Cầu Giấy điện hồng trang lịch sử Nhị bước Ba Đình Vầng Trăng Thu trong Lăng Còn nghe Khâm Thiên tháng Chạp rét căm căm B52 rải thảm…. Hà
-
Những phút xao lòng
(Minh họa: Ngọc Diệp) Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu (Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ) Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không có được Cô ấy không nói ra
-
Đôi dép
Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng viết thành thơ Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao Cùng chia sẻ sức người đời
-
Tình yêu cũng có lúc chết
Anh thường dạy em sống phải biết trên dưới, tình nghĩa… Nhưng sao anh có thể nặng lời với một người lái xe ôm vì ông ta không biết đường? Anh yêu em, khi em còn chưa đủ 20 lần ăn Tết… Anh yêu em, khi anh lớn hơn em hơn 12 con giáp… Anh yêu em, khi em còn đang nghi ngờ rằng tình yêu không có thật… Anh yêu em, khi em vừa bị người anh rể lợi
-
TIẾNG HÁT ĐỜI THƯỜNG
Tặng vợ Trong một phố nghèo có người vợ trẻ Vẫn đón con đi – về… như thường lệ, Vóc em thanh cũng thể mùa xuân Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen. Ngôi nhà nhỏ bên đền Gốc đa, quán báo Nơi ngày xưa ai bán chiếu gon (1) Đêm hồ nước trăng soi Chiều lá me, lá sấu Cung thành xưa dấu đại bác còn. (2) Ôi quê hương! Cái phố nhỏ cứ mưa là lầy
-
CÓ MỘT KHOẢNG TRỜI
Có một khoảng trời để thương để nhớ Là khoảng trời ở đó có em! Những bóng cây in trên đường phố thân quen Đêm đêm chiếc lá nhớ lại bay về , xào xạc. Có một khoảng trời không ai thấy được Dẫu đêm nào chớp cũng loè lên Có ánh chớp không kéo theo tiếng sét Mà rung ngân, rung ngân trong tim… Khoảng trời gió thổi xót đêm Hoá sắc cầu vồng nối hai miền thương nhớ
-
ĐÊM NAY TRỜI LẠI KHÔNG MƯA
Trời không mưa áo em đâu có ướt Chỉ ướt lòng em: cô gái nhỏ của anh! Em ngả vào anh mà hình như có khóc… Tiếng con tim thật rõ bên mình. Mùa thu đã qua ta nghe lá rụng Buổi cuối cùng em đến để chia tay Ngày mai em lấy chồng phải xa vĩnh viễn Chẳng sao mà, trời có mưa đâu, em ơi? Kìa không mưa mà áo anh lại ướt, Mùa thu đi… sao nắm





















Phản hồi mới