Chùm thơ Archive

Em không biết

Viết thay lời cho một người đang giận hờn anh Anh có biết em đang hờn giận ? Khép mi ngoan, ngấn lệ tuôn trào Đêm thao thức, ôi không ngủ được ! Giận anh như giận dổi người dưng… Mà cũng lạ người dưng chung họ ! Bởi họ chung nên mới yêu thương…

Thơ từ đâu có

Em hỏi anh, thơ từ đâu có ? Buồn mênh mang như vạt nắng chiều Ngọt ngào như mía đường đầu vụ Ngát hương thơm hoa Bưởi nồng nàn… Thơ từ dạo hồn anh thức tỉnh Biết yêu thương, chung thủy một người Nhớ kỷ niệm yêu người hiện tại Biết nhớ thương trông đợi

HÀ NỘI ƠI ! MƯA PHỐ

Ta không còn được dẫn em đi như dạo đó Tóc bạc rồi, phố vẫn thơ ngây Mưa phố phường hay lòng ta mưa rơi Tình lả lướt. Hà Nội ơi, Hà Nội ! Em ngày xưa giờ chắc đã ngủ say? Trong giấc mộng, anh về. Em chẳng biết ! Anh đã qua cả

Thơ tặng vợ

Tà áo em tuột chỉ. Đưa anh khâu lại giùm Nho anh mua cả chùm. Buồn mồm em cứ nếm Bạn gái em mà đến. Cứ vô tư chuyện trò Anh tắm cho thằng cu. Rồi anh ru nó ngủ Màn hình bao cầu thủ. Nghe em hét “vào rồi” Hết một ngày em ơi.

Đông về bên cửa sổ

Đông chợt đến về bên khung cửa sổ Làm lay động một trái tim yêu Còn thổn thức, còn trông và còn đợi Một niềm tin bên phía ngoài xa Tiếng chuông gió xao xuyến tâm hồn nhỏ Bởi gió đông sớm đến mang yêu thương   Lại một mùa đông mang hương gió thổi

Hạt mưa rơi chiều thu

                        (Ảnh internet) Hạt mưa buồn rơi trên phố vắng Cành cây khô gãy rụng bên đường Chiếc lá vàng bay trong gió thổi Cơn mưa chiều sâu nặng tình gửi trao Bao nhiêu chiều anh đứng đây chờ đợi Ngắm dòng người đi lại trước anh Chỉ mong rằng em đi qua nơi ấy

Khi em sinh ra

Em sinh ra không phải là gió Chẳng phải mây cũng chẳng phải trời Em sinh ra chỉ là một cô bé Được yêu thương bởi vòng tay gia đình Em chỉ thế một sinh linh bé nhỏ Cất tiếng khóc trong vòng tay của mẹ Mắt liếc nhìn mọi thứ xung quanh Vì thế!

ANH VẪN CHỜ EM DƯỚI CÂY

Hàng cây đêm lặng im không nói Rì rào gió thổi lúc anh qua Anh đứng lặng nghe không gian vọng lại Bóng hình em nay đã mờ xa. Ôi, năm tháng chỉ còn hoài vọng Cuộc sống bao năm anh đã tôn thờ Quá khứ một bản tình hoang dại Hiện tại giờ hết

EM CÒN NHỚ KHÔNG ?

Em có nhớ không ngày hạ, Thuỳ dương hoa trắng lưng trời. Thuở ấy anh còn quá trẻ Vụng về ngay cả hôn môi… Em còn nhớ không, thật nhẹ Hơi ngào em thở đồng sương… Anh vừa thẩn thơ vừa hát Những lời ngựa choãi dây cương… Em còn nhớ không, mỏng mảnh Vai

Bằng lăng tím gọi hè

Lần đầu tiên gặp mặt Em trong màu áo tím Sắc hoa mà em thương Mang ý nghĩa thuỷ chung Mang đậm chất chân thành Em yêu hoa màu tím Loài bằng lăng em thương Bằng lăng đã gọi hè Mang ánh nắng chói chang Chiếu rọi trong tâm hồn Xuyên qua từng kẽ lá

Trăm gánh lo mẹ nuôi con lớn

Đôi mắt buồn thiu mẹ thở dài Nhớ những đứa con nơi đất khách Đã ăn gì chưa hay còn làm Học hành đỗ đạt mẹ vui sướng Nhưng ngàn nỗi lo gánh trên vai Bố xuống dưới vườn hái chút quả Gửi con phương xa nhớ giữ gìn Sức khoẻ đạo đức con biết

CHO ANH MƯỢN TRÁI TIM EM NHÉ?

Cuộc đời anh là những chuyến đi xa “Tạm biệt em! Em ở nhà ngoan nhé!” Sau nụ cười tiễn anh là ánh nhìn lặng lẽ Anh đi rồi! trống vắng quanh em… Anh xa lạ ngày nào giờ thấy thân quen “Em cho anh mượn Trái tim em nhé! Chỉ mượn thôi rồi anh

ĐỐI THOẠI VỚI BIỂN…

Em thử lòng kiên nhẫn của anh ư! Em hiếu chiến, em đành hanh, ngang ngược Sao anh phải một lòng sau trước Em thiên đường hay địa ngục trần gian?   Em cầm tù anh bởi dáng vẻ dịu dàng Yếu đuối, mỏng manh, hiền ngoan, đài các Muốn cố quên em để tìm

HÀ NỘI CỦA ANH

Anh đưa em và con về Hà Nội Về với Tháp Rùa về với tuổi thơ xưa Qua những con đường dầu dãi nắng mưa Của cậu bé một thời “Nghịch như quỷ sứ” Hoàng Thành Thăng Long căn nhà mình ở đó Có còn không dấu chân mẹ tảo tần? Em vẫn nhớ nơi

Hôm nay mùng 8/3

Hôm nay mùng tám tháng ba Hôm nay đích thực ngày ra ngày vào Hôm nay người đứng người ngồi Đích thực người ngồi không phải là ta Hôm nay không phải của ta Đích thực là ngày của người yêu ta hàng ngày Trải qua cả một năm trời Ba trăm có lẻ là

Vợ tôi làm ngành Y

Vợ tôi làm ngành Y Một trong hai ngành đó Xã hội thường tôn vinh Lương y như từ mẫu Thầy thuốc như mẹ hiền Mặc qua bao sóng gió Trải qua bao thăng trầm Khó khăn trong giải phẫu Tai biến chuyện thường ngày Gian nan người không hiểu Sâu nhỏ giầu nồi canh

Tâm tình người vợ ngành y

    Đừng trách em vì em làm bệnh viện Đêm trực hoài nên ít được ở bên anh Để con và anh nhiều đêm lạnh lẽo Vắng mẹ hiền, nên giấc ngủ chẳng ngon Mong anh hiểu vì em là thầy thuốc Mẹ của con và mẹ của bệnh nhân Em muốn sống tròn

TÔI LÀ CẬU BÉ TRÊN PHỐ CŨ

        Tôi là cậu bé trên phố cũ, Tiếng máy bay gào trong giấc mơ… Tôi mê em sớm nên tôi đã Tự mình gọt đẽo những vần thơ… Tôi nhớ hồ Gươm xanh biếc mắt, Em cười chỉ định giễu tình yêu… Thế mà trằn trọc trong gió bấc, Tôi tìm

Gửi em: Loài hoa Bồ Công Anh

Em một loài hoa hoang dại Nhẹ nhàng và yêu thương Mang trong mình chất chứa Một tâm tình miên man Hồn em thả cùng gió Vui đùa cùng ánh trăng Em tung tăng ngày nắng Em hiền hoà ngày mưa Như truyện cổ tích xưa Em là nàng “Tấm” hiền Có ai hiểu được