Chuyện của bé Archive

Theo từng bước con đi

Gab của bố mẹ vừa bước qua sinh nhật lần thứ 4, giờ con đã vào những ngày đầu tiên của tuổi thứ 5. Mẹ thấy Gab người lớn hơn, “ra dáng ra dàng” hẳn! Nhớ ngày nào Gab còn bé xíu, miệng chỉ biết bi bô có vài từ “tủ”, đêm ngủ đạp tung

CHÓ VÀ CHUỘT

Một tối như bao tối khác, bức tranh gia đình mình là những gam màu trầm ấm, hiền hoà với khung cảnh bố ngồi xem tivi với kênh truyền thống “Hãy gọi chúng tôi là Thể thao tivi”, mẹ nằm đọc cuốn “Một ngày” và 2 anh em đang chơi. Đang yên ả là thế,

Điều con muốn

Thường thì lũ trẻ rất háo hức Tết. Tết được nghỉ học, bọn con trai được diện những bộ complet có thêm chiếc caravat màu đỏ trông thật oách, còn lũ con gái xúng xính trong những bộ váy mới, làm điệu bằng chiếc cặp nhỏ xinh xinh cài trên tóc… Nhưng điều chúng thích

Chuyện ngắn ngày đông

 Trời trở rét thật rồi chứ không còn đùa giỡn như mấy hôm trước ,nàng nhà mình cũng bắt đầu nhận biết được cái lạnh của trời đất, không còn kiểu” không sợ trời,chẳng sợ đất” chân cứ hắt tung chăn như khi còn bế ngửa nữa.     Sáng bố đèo đến lớp,nàng trông như

Nhà có ‘gió’!

Mẹ mua cho hai anh em Gấu, Bông mỗi người một quả bóng xoắn hình voi và chó Pluto, hai anh em rất thích. Về nhà Gấu, Bông cũng lấy bóng ra thổi và tập xoắn giống chư vậy. Chợt anh Gấu reo lên: – Bông ơi anh xoắn được con sâu này. – Vâng

Mẹ đẹp nhất

Con gái gần 4 tuổi dúi vào tay tôi bức thư rồi ngọng nghịu nói: “Mẹ ơi, con thương mẹ. Mẹ là người xinh đẹp nhất!”. Tôi mở vội bức thư. Đó là một bức vẽ gia đình tôi, hai người đàn ông cao to vạm vỡ là chồng tôi và con trai, ở giữa

Mẹ – Cô giáo của con!

Con đã trưởng thành từ những bài giảng, những lời dạy bảo của mẹ. Cùng lúc, mẹ gánh vác trên vai hai trách nhiệm, đó là trách nhiệm của một người giáo viên, và của một người mẹ. Chưa bao giờ con biết, đôi vai ấy nặng gánh thế nào, vì con chỉ gọi cô

Đói bụng

Chún con 4 tuổi rưỡi. Mẹ đưa bé đến nhà bác cả ăn giỗ bà nội. Chún thích lắm vì sẽ được gặp các anh, các chị. Nhà đông, bận việc nên đến bữa mà Chún con vẫn chưa được ăn. Chún kỳ kèo mẹ cho măm. Mẹ nói: – Chún đợi thắp hương mời

Con cá kêu thế nào?

Lúc 15 tháng, bố thường đặt câu hỏi. Bố hỏi đến đâu con trả lời đến đấy. Có những câu trả lời khiến người lớn cười bò. – Con ơi, xe lửa chạy sao? – … Bi bo – Xe hơi chạy sao? – … Brừ brừ – Con chó kêu sao? – … Áu

Sự hy sinh của mẹ

Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ với vẻ bề ngoài